Du lịch Trung quốc 2016 sẽ với người mua tới khám phá địa điểm du hý có phong cảnh tuyệt đẹp của đất nước Trung Hoa chậm triển khai là thị thành Thành Đô cổ kính, Đó là ngọn núi nức danh Nga My Sơn, chậm tiến độ là Cửu Trại Câu – danh thắng cuốn hút nhất Trung Quốc nổi danh có quần thể động thực vật phong phú được mệnh danh là "Thiên tuyến đường hạ giới" với 108 hồ nước tuyệt đẹp mỗi hồ lại có vẻ đẹp biệt lập mà ít nơi nào với được. chậm tiến độ chính là lý do Cửu Trại Câu lôi kéo khách du lịch châu Âu, châu Mỹ và toàn toàn cầu đến thăm.
Ngày 1: Du lịch Trung Quốc 2016 từ Hà Nội – Thành Đô (Ẳn tối).
Sáng: Xe đón đoàn tại điểm hứa hẹn trước đi lại ra trường bay Nội Bài làm giấy má cần thiết đáp chuyến bay VN552 vào lúc 13h10 – 16h15 tới Thành Đô. hướng dẫn viên đưa đoàn về khách sạn nhận phòng, tiêu dùng bữa tối và nghỉ đêm tại Thành Đô.
Ngày 2: Du lịch Trung Quốc 2016 tới Thành Đô – Thông Phan (Ẳn ba bữa).
Sáng: người mua dùng bữa ăn sáng và phát xuất đi Thông Phan ké thăm thành cổ Thông Phan.
Tối: Đoàn nghỉ chân tiêu dùng bữa tối tại nhà hàng và tự do tham quan Thông Phan về đêm sau ngừng thi côngĐây nghỉ đêm tại khách sạn.
Ngày 3: Du lịch Trung Quốc 2016 tới Thông Phan – Hoàng Long – Cửu Trại Câu (Ẳn sáng, trưa và tối).
Sáng: quý khách tiêu dùng điểm tâm ở khách sạn, xe đón đoàn tham quan:
- Khu thắng cảnh Hoàng Long: địa điểm nức tiếng với hồ nước ngũ sắc, núi tuyết, khe sâu, rừng già. vượt bậc hơn cả là bãi nham thạch giống như làn sóng uốn lượn ở dưới khe núi.
Chiều: Xe và chỉ dẫn viên cộng người dùng chuyển động tới Cửu Trại Câu – nơi nổi tiếng là thiên đàng hạ giới sở hữu phong cảnh tuyệt sắc hùng vĩ. người mua nhận phòng ngơi nghỉ.
Tối: Đoàn dùng bữa tối và quý khách thu giãn khoảng không gian trong sạch ở đây và nghỉ đêm tại khách sạn.
Ngày 4: Du lịch Trung Quốc 2016 tới Cửu Trại Câu (Ẳn sáng, trưa và tối).
Sáng: Đoàn sử dụng điểm tâm sáng và tham quan:
- Cửu Trại Câu nổi danh có 12 đỉnh núi, 17 thác nước và một quần thể động thực vật phong phú năm giữa khu vực đá vôi với chiều cao trong khoảng 2000 – 4000 mét.
- Xe du lịch sinh thái đưa đoàn ghé thăm một số hồ có phong cảnh tuyệt đẹp: Hồ Cửu Trại Câu, Hồ Ngũ Hoa, Hồ Gấu Trúc, Thác Trân Châu, Hồ Ngũ Sắc, Hồ Thiên Nga, Khu rừng Nguyên Thủy…
Tối: Đoàn sử dụng bữa tối và thưởng thức tiết mục đặc sắc của dân tộc Tạng (Chi phí tự túc) hoặc đi dạo vào ban đêm thu giãn không khí thoáng đãng tại đây và nghỉ đêm ở Cửu Trại Câu.
Ngày 5: Cửu Trại Câu – Thành Đô (Ẳn sáng, trưa & tối).
Sáng: người mua tiêu dùng bữa sáng và quét dọn hành lý. Xe đưa đoàn về Thành Đô, trên đường về xẹp qua:
- Mâu Ni Câu: Nơi nức tiếng sở hữu cảnh sắc khi không nhãi con mang thác nước bỗng dưng và khu rừng nguyên sinh.
Tối: các bạn thưởng thức bữa ăn tối và nghỉ ngơi ban đêm tại khách sạn.
Ngày 6: Thành Đô – Nga My Sơn (Ẳn sáng, trưa và tối).
Sáng: các bạn dùng bữa sáng, xe đưa đoàn đến có đỉnh Nga My Sơn là một trong "Tứ đại danh sơn" của Trung Hoa. Tham quan:
- Lạc Sơn Đại Phật: Là bức tượng Phật tạc trên vách đá lớn nhất toàn cầu mang chiều cao 71 mét được tạc http://tinhhoa.net/ trong suốt 90 năm. Cho đến này, bức tượng đã 1400 tuổi được xác nhận là Di sản thế giới năm 1996.
Tối: Đoàn nghỉ chân dùng bữa tối và nghỉ đêm tại Nga My Sơn.
Ngày 7: Nga My Sơn – Thành Đô (Ẳn sáng, trưa & tối).
Sáng: Đoàn ăn bữa lót dạ, xe và chỉ dẫn viên cùng du khách tham quan Nga My Sơn:
- Vạn Phật Đính: ngọn núi nức tiếng của Nga My Sơn. Chính tại đây, bạn với thể Nhìn vào bốn kỳ quan của Nga My: Nhật xuất, Vân hải, Phật quang đãng. Thánh đăng.
- Chùa Bào Quốc: địa điểm đơn vị phổ biến hoạt động Phật giáo chính.
Chiều: Xe đưa đoàn trở về Thành Đô.
Tối: Mọi người ăn bữa tối và người dùng mang thể xem biểu diễn Xuyên Kịch là hình thức ca kịch tuồng cổ lâu đời của Tứ Xuyên (Chi phí tự túc) hoặc thăm quan ngắm cảnh Thành Đô về ban đêm. các bạn nghỉ ban đêm ở Thành Đô.
Ngày 8: Thành Đô – Hà Nội (Ẳn sáng, trưa).
Sáng: Sau khi dùng lót dạ tại Thành Đô, Xe đón các bạn tham quan những thắng cảnh nức tiếng như:
- Vũ Hầu Tự: là nơi thờ tụng vị quân sư Gia Cát Lượng và nơi có chiêu mộ của Lưu Bị thời Tam Quốc. Đây là một trong các đền thờ lâu đời nhất của Thành Đô.
- xã cổ Cẩm Lý: Khu thị trấn nổi danh nhất tại Thành Đô cuốn hút phần lớn khách du lịch châu Âu bởi không khí nở rộ cũng như nét ẩm thực đặc trưng của Tứ Xuyên và vô vàn gian hàng đồ lưu niệm phong cách.
Mọi người tự do mua tậu hàng hóa, đồ lưu niệm trước khi lên phi trường làm hồ sơ cần thiết đáp chuyến bay VN553 khi 17h15 – 18h25 về Việt Nam. Xe đón đoàn trở về điểm ban đầu. Chia tay các bạn và chấm dứt chuyến du lịch Trung Quốc 2016 phải chăng đẹp
Từ khóa: du lich Trung Quoc 2016
Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017
Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017
Đạo Sĩ Tu Luyện 300 Năm Tại Núi Sâu Rừng Già Kể Về Bí Ẩn Về Công Năng Đặc Dị
Trên nhân gian này mang còn đó các người tu đạo, đặc trưng trong những núi sâu rừng già, họ đã từng sống rất lâu, sở hữu người đã sống mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm. Điều này nhắc ra mang thể phổ thông người sẽ ko tin nổi … Dưới đây là câu chuyện được nhắc lại của một người tương tự.
trước tiên xin được kể rõ, bài viết này không hề là câu chuyện hư cấu. các gì được viết được nói, hoàn toàn đều là các trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. những vị có thể tin, cũng sở hữu thể không tin, nhưng mong các vị hãy tu tích khẩu đức, đừng với tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
các người thường ngày nhận ra "300 năm" trong tiêu đề, nhất định sẽ cho rằng tôi đang nói phét, nhưng tôi xin nói mang các vị rằng, tuổi thật sự của tôi chính xác là 330 tuổi, cũng chính là nói rằng tôi sinh ra vào giữa những năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể đề cập là rất già, các người hơn hai.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe kể còn mang những người sống trên 5.000 tuổi ở thế gian, chỉ là ko có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, thức giấc Tứ Xuyên, giữa những năm Ung Chính, vì để giảm thiểu chiến loạn, Các bạn chúng tôi chạy nạn tới núi Đại Ba, miền bắc thức giấc Tứ Xuyên, nhưng không may gặp phải lở đất, rốt cục chỉ sở hữu một mình tôi may mắn thoát được, năm chậm tiến độ tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc con đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào khi gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm triển khai ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. trong khoảng ngừng thi côngĐây, tôi liền đi theo ông bắt đầu tu luyện. Ở đây cần phải nói rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi không hề là Đạo giáo, không sở hữu một tẹo quan hệ gì có Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi lúc chậm tiến độ phổ thông. Bởi ông đã tu luyện đến rút cuộc rồi, dù có quyết tâm thế nào cũng ko tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm môn sinh, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người một mực sẽ ko nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, khôn xiết vô cộng đơn giản, đặc thù thích hợp cho các người lười biếng, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau lúc sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước tiên tôi đã ngủ hơn một tháng, sau khi tỉnh giấc dậy cơ thể có các biến đổi rất to, phần đông đã thay đổi thành 1 người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây hầu hết. Sau ngừng thi côngĐây, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thơ lại đi ngủ. Cứ ko ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ như vậy, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn hai năm. Cứ lặp đi lặp lại không giới hạn như vậy, một mạch tu luyện đến hơn 60 năm, chung cuộc tôi đã đạt tới cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên phần nhiều đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được phổ biến công năng đặc dị, ví như tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà ko mệt mỏi), thuật ban vận, đi lại trên không, tha tâm thông, thấu thị nhân thể, v.v….Cũng phải kể thêm, đề cập tính từ lúc bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như giới hạn lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko có bất cứ sự thay đổi gì.
Tu luyện đến cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ kể, giả dụ tôi chìm đắm vào lợi danh thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa làm cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi có thể tự mình chọn tuyến đường sau này. ví như sau 3 năm, tôi vẫn không bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp tục tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng phổ biến. Thứ nhất, trong trần thế ko được dùng bất nói công năng đặc dị nào, trước khi xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ cần khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ phương pháp giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ 2, ko được đụng tới tiền nong, chỉ mang thể duyệt y phương thức xin ăn để sở hữu được thức ăn. Thứ ba, còn mang phần lớn giới luật, trộm cắp, tà dâm, uống rượu, v.v….giống như những quy định trong Phật giáo. Sư phụ sở hữu thể tiêu dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi khi mọi nơi, nếu như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ ko còn có dịp đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước hết đi đến Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau Đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự giải quyết vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn hết sức khó khăn, thường hay bị mắng, chẳng mang mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm mướn cho một nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần với chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy làm vui mừng, cũng đồng ý có tôi. Tôi cũng không sở hữu tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thái bình trải qua 3 năm, rất may là không với phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, kế bên sư phụ.
những tháng ngày sau này chính là không giới hạn tu luyện, cứ phương pháp 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, mang những lúc sư phụ sẽ cộng đi vân du mang tôi, khi chậm tiến độ tôi không với cách thức nào làm biếng nữa, không thể sống thanh thản như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du phổ quát năm tương tự, hết thảy chua ngọt đắng cay, phong ba bão tố của cõi trần đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn chẳng hề bị lay dộng. Đối có các đổi thay triều đại, sự thế biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều ko can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi trước sau không phải quản. Vì những thứ này đều là với định số, người nào loạn động, thì người Đó sẽ phải lãnh tai ương.
Tôi biết trong trần gian có tất cả rất phổ quát người sở hữu hứng thú với tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu chứa đông đảo dòng khổ, phải trải qua bao lăm dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hứa hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, Đó chẳng phải là tu luyện, mà là nghỉ ngơi. Tu luyện thật sự, là phải trải qua rất nhiều dòng khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói 1 cách thức xác thực là một năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi từ trần, trong khoảng chậm tiến độ về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. mục tiêu sau hết của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để có được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ có thể tu đến http://minhbao.net/ "ngũ khí triều thiên", cách thức trường sinh bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau khi sư phụ tắt thở, thi thể ông chẳng hề bị mục nát, tôi đem nó bảo tàng trong một ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong ngừng thi côngĐây. Thực ra, đây cũng ko với gì phải nhớ tiếc cả, chẳng qua chỉ là một lớp da giết thịt mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu một mình. Đối với một người tu luyện đơn côi mà đề cập, loại khổ lớn nhất, chính là cô đìu hiu và trật. mang các khi ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy một bóng người, không nói 1 lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để khắc phục đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, bắt đầu từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp tục việc tu luyện của mình.
Đợi tới măn 1988, mẫu năm xảy ra vụ hỏa thiến to ở núi Đại Hưng An, tôi rút cuộc đã tu luyện tới cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng sở hữu, trên cơ bản những công năng mà bạn từng nghe nói thì tôi đều sở hữu hết cả, hơn nữa công lực phát triển, hoàn toàn chẳng hề là thứ mà các người sở hữu công năng đặc dị trên dương gian kia có thể so sánh được. Hơn nữa trong khoảng chậm tiến độ về sau, những lúc vân du, tôi sở hữu thể không còn cần phải tuân thủ pháp giới nữa, công năng đặc dị cũng với thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện trước hết là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là một việc nhỏ rất là lặt vặt cũng ko được, nếu không sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: tu luyen
trước tiên xin được kể rõ, bài viết này không hề là câu chuyện hư cấu. các gì được viết được nói, hoàn toàn đều là các trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. những vị có thể tin, cũng sở hữu thể không tin, nhưng mong các vị hãy tu tích khẩu đức, đừng với tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
các người thường ngày nhận ra "300 năm" trong tiêu đề, nhất định sẽ cho rằng tôi đang nói phét, nhưng tôi xin nói mang các vị rằng, tuổi thật sự của tôi chính xác là 330 tuổi, cũng chính là nói rằng tôi sinh ra vào giữa những năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể đề cập là rất già, các người hơn hai.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe kể còn mang những người sống trên 5.000 tuổi ở thế gian, chỉ là ko có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, thức giấc Tứ Xuyên, giữa những năm Ung Chính, vì để giảm thiểu chiến loạn, Các bạn chúng tôi chạy nạn tới núi Đại Ba, miền bắc thức giấc Tứ Xuyên, nhưng không may gặp phải lở đất, rốt cục chỉ sở hữu một mình tôi may mắn thoát được, năm chậm tiến độ tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc con đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào khi gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm triển khai ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. trong khoảng ngừng thi côngĐây, tôi liền đi theo ông bắt đầu tu luyện. Ở đây cần phải nói rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi không hề là Đạo giáo, không sở hữu một tẹo quan hệ gì có Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi lúc chậm tiến độ phổ thông. Bởi ông đã tu luyện đến rút cuộc rồi, dù có quyết tâm thế nào cũng ko tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm môn sinh, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người một mực sẽ ko nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, khôn xiết vô cộng đơn giản, đặc thù thích hợp cho các người lười biếng, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau lúc sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước tiên tôi đã ngủ hơn một tháng, sau khi tỉnh giấc dậy cơ thể có các biến đổi rất to, phần đông đã thay đổi thành 1 người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây hầu hết. Sau ngừng thi côngĐây, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thơ lại đi ngủ. Cứ ko ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ như vậy, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn hai năm. Cứ lặp đi lặp lại không giới hạn như vậy, một mạch tu luyện đến hơn 60 năm, chung cuộc tôi đã đạt tới cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên phần nhiều đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được phổ biến công năng đặc dị, ví như tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà ko mệt mỏi), thuật ban vận, đi lại trên không, tha tâm thông, thấu thị nhân thể, v.v….Cũng phải kể thêm, đề cập tính từ lúc bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như giới hạn lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko có bất cứ sự thay đổi gì.
Tu luyện đến cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ kể, giả dụ tôi chìm đắm vào lợi danh thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa làm cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi có thể tự mình chọn tuyến đường sau này. ví như sau 3 năm, tôi vẫn không bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp tục tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng phổ biến. Thứ nhất, trong trần thế ko được dùng bất nói công năng đặc dị nào, trước khi xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ cần khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ phương pháp giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ 2, ko được đụng tới tiền nong, chỉ mang thể duyệt y phương thức xin ăn để sở hữu được thức ăn. Thứ ba, còn mang phần lớn giới luật, trộm cắp, tà dâm, uống rượu, v.v….giống như những quy định trong Phật giáo. Sư phụ sở hữu thể tiêu dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi khi mọi nơi, nếu như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ ko còn có dịp đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước hết đi đến Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau Đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự giải quyết vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn hết sức khó khăn, thường hay bị mắng, chẳng mang mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm mướn cho một nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần với chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy làm vui mừng, cũng đồng ý có tôi. Tôi cũng không sở hữu tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thái bình trải qua 3 năm, rất may là không với phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, kế bên sư phụ.
những tháng ngày sau này chính là không giới hạn tu luyện, cứ phương pháp 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, mang những lúc sư phụ sẽ cộng đi vân du mang tôi, khi chậm tiến độ tôi không với cách thức nào làm biếng nữa, không thể sống thanh thản như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du phổ quát năm tương tự, hết thảy chua ngọt đắng cay, phong ba bão tố của cõi trần đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn chẳng hề bị lay dộng. Đối có các đổi thay triều đại, sự thế biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều ko can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi trước sau không phải quản. Vì những thứ này đều là với định số, người nào loạn động, thì người Đó sẽ phải lãnh tai ương.
Tôi biết trong trần gian có tất cả rất phổ quát người sở hữu hứng thú với tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu chứa đông đảo dòng khổ, phải trải qua bao lăm dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hứa hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, Đó chẳng phải là tu luyện, mà là nghỉ ngơi. Tu luyện thật sự, là phải trải qua rất nhiều dòng khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói 1 cách thức xác thực là một năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi từ trần, trong khoảng chậm tiến độ về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. mục tiêu sau hết của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để có được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ có thể tu đến http://minhbao.net/ "ngũ khí triều thiên", cách thức trường sinh bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau khi sư phụ tắt thở, thi thể ông chẳng hề bị mục nát, tôi đem nó bảo tàng trong một ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong ngừng thi côngĐây. Thực ra, đây cũng ko với gì phải nhớ tiếc cả, chẳng qua chỉ là một lớp da giết thịt mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu một mình. Đối với một người tu luyện đơn côi mà đề cập, loại khổ lớn nhất, chính là cô đìu hiu và trật. mang các khi ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy một bóng người, không nói 1 lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để khắc phục đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, bắt đầu từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp tục việc tu luyện của mình.
Đợi tới măn 1988, mẫu năm xảy ra vụ hỏa thiến to ở núi Đại Hưng An, tôi rút cuộc đã tu luyện tới cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng sở hữu, trên cơ bản những công năng mà bạn từng nghe nói thì tôi đều sở hữu hết cả, hơn nữa công lực phát triển, hoàn toàn chẳng hề là thứ mà các người sở hữu công năng đặc dị trên dương gian kia có thể so sánh được. Hơn nữa trong khoảng chậm tiến độ về sau, những lúc vân du, tôi sở hữu thể không còn cần phải tuân thủ pháp giới nữa, công năng đặc dị cũng với thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện trước hết là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là một việc nhỏ rất là lặt vặt cũng ko được, nếu không sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: tu luyen
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)